Tháng mười hai – thơ Hàn Vũ

Tháng mười hai lại về ở ngoài hiên
Anh có thấy không? Chàng trai mang sắc màu của gió
Của giọt mưa đêm đọng trên nhành hoa cỏ
Của chút nắng hao gầy trong buổi sáng mùa đông…
Tháng mười hai lại về đem theo những chênh chông
Những ký ức hằn sâu trong tận cùng hơi thở
Những yêu thương chưa bao giờ hóa thành màu rêu cũ
Những ngọt ngào của hạnh phúc mong manh!
Tháng mười hai lại về xé toạc những lằn ranh
Ai cố giấu suốt bao chiều lặng gió
Mưa không còn dừng chân nơi phố nhỏ
Người đi rồi, nắng cũng chẳng về đây.
Tháng mười hai lại về chỉ còn ai với mây
Vài chú bướm xinh bên vườn hoa năm ấy
Anh nói em nghe, có khi nào nhìn thấy
Bóng dáng một người bên bến đợi nhớ – quên?
Tháng mười hai về rồi, tất cả vẫn vẹn nguyên
Chỉ có người đã rời xa mãi mãi
Gom hết nửa thương yêu thả về miền hoang dại
Có nắng chiều, có hương sắc cỏ hoa…
Tháng mười hai trở về, hát lại khúc tình ca!

Nguồn: Ngô Kỳ Duyên

Tags: